Nghẹn ngào rớt nước mắt với bữa cơm chỉ vài hạt muối của những em bé vùng cao!

Ngày: 10/05/2018 lúc 08:59AM

Hôm nay tình cờ đọc báo thấy bài viết về những em bé vùng cao với những bữa cơm không thịt mà xót xa quá các mẹ ạ.

Dù sao chúng cũng chỉ là trẻ con, trẻ con thì cần được chăm sóc đủ đầy, vậy mà những em bé này lại chẳng được như thế. Cứ nghĩ đến cảnh những đứa trẻ thành phố nũng nịu đòi ba mẹ mua cho thức này thức khác, có khi còn để mứa đồ ăn hoặc vùng vằng vì “đồ của bạn ngon hơn”, là càng thấy nghẹn lòng.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_1
Bữa cơm nghèo nàn của các con.

Chợt nhớ có một người bạn, đã tình nguyện hy sinh cả tuổi thanh xuân để đem cái chữ đến cũng là đem niềm hy vọng đến cho các em bé dân tộc thiểu số vùng núi phía Bắc. Lần nào nói chuyện với nhau, cô cũng nghẹn ngào kể về những đứa học trò bé thơ tội nghiệp, mùa hè thì cháy da cháy thịt bởi ánh nắng chói chang, mùa đông thì tái tê lạnh giá mà manh áo mỏng chẳng bao giờ đủ ấm, bữa cơm chẳng có gì ngoài vài hạt muối trắng. Sao nghe mà nhói nơi trái tim.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_2Đào khoai cùng nhau.

Đôi khi em ước giá như tất cả những em bé sinh ra trên đời đều được hạnh phúc, được có những bữa ăn ngon đủ chất, được mặc áo đẹp. Ở đâu đó rất gần chúng ta thôi, có những đứa trẻ gầy gò, tay chân lấm lem bùn đất, tóc cháy sém, đôi mắt ngây thơ. Những đứa trẻ dân tộc thiểu số bên bữa cơm nghèo nàn đến tội nghiệp. Bữa ăn chỉ với trứng hoặc nước canh bí chứ không hề có thịt.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_3Đến trường

Hằng ngày, vào mùa hè bọn trẻ phải lội bộ từ bản làng đến lớp khi sương còn chưa tan cho đến khi mặt trời lên chói chang gay gắt, trên lưng là cặp sách rách bươm, trên tay là thố cơm nghèo nàn chỉ cơm trắng với vài hạt muối hoặc nước canh. Mùa đông, giữa những cơn gió lạnh như cắt nơi núi đồi vùng cao chúng cũng chỉ có mỗi một manh áo mỏng.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_4
Câu chuyện khiến nhiều người rơi nước mắt

Nghe mà thương quá các mẹ ơi. Cái nghèo oằn trên vai những đứa trẻ nhưng cha mẹ chúng vẫn không ngừng hy vọng về những sự đổi đời của con mình. Đó là lý do họ cho con đến lớp học lấy cái chữ dẫu đường đi đến lớp có muôn vàn khó khăn thì mơ ước chưa bao giờ lụi tắt.

Một người dùng facebook đã chia sẻ về câu chuyện: “Đây là bữa trưa tại trường mầm non chị gái tớ dạy, xa tít mù khơi, đường xá đi lại cực kì khó khăn mà học sinh toàn là các em dân tộc Mông. Quê tớ ở miền Tây Nghệ An nhé! Đến lúc đi học về mỗi đứa xách 1 cái cặp lồng lủng la lủng lẳng, nhìn hay lắm.

Nói thật đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra, con cháu mình đến bữa ăn nịnh từng tý, xem điện thoại mới chịu ăn, thức ăn không vừa ý là lại nhè ra, đằng này nhìn mấy nhóc mà thấy xót xa. Buổi sáng trước khi đi học bố mẹ chuẩn bị cơm và ít trứng rán, hoặc cá kho mặn ơi là mặn, hoặc chỉ có cơm với ít hạt muối thôi… Thế mà mấy nhóc vẫn ăn ngon lành.

Năm nay nghe nói lại là mùa đông lạnh thế kỉ, trên miền xuôi quần áo ấm đầy đủ, còn mấy nhóc này thì không đâu mọi người ạ. Tớ có 1 thời gian dạy ở trường cấp 2 cũng miền núi, cô ở trên bảng khăn dày sụ, áo ấm sực, mà nhìn xuống mấy đứa mặc có mỗi sơ mi. Giờ ra chơi ngồi trong lớp mặt tím tái, hôm sau lục tủ lấy mấy cái áo ấm cũ đưa vào trường gặp riêng cho mấy đứa. Tội lắm!

Chuẩn bị chắc qua tháng vợ chồng tớ đi xin ít đồ cũ của các gia đình và hội từ thiện để vô bản cho các em, không có nhiều thì cho các em ít, hy vọng các em sẽ đỡ lạnh hơn….”.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_5
Nhiều bình luận bày tỏ nỗi xót xa

Bài đăng đã nhận được nhiều lượt like, share và nhiều bình luận tỏ ra xót xa trước những hình ảnh xót xa đến nghẹn lòng.

Người đăng bài cho biết: “Các em đi học ở đây 100% là thuộc dân tộc Mông và tất cả đều thuộc diện hộ nghèo. Đều đi bộ đến lớp, lội qua khe suối là chuyện bình thường, xót nhất là vào mùa đông, ở trên cao lạnh nên các em đến được tới lớp là da thịt tím tái hết cả lên.

Nhưng vui một cái là các em đi học rất chăm chỉ, hầu như đứa nào cũng hào hứng đến lớp, dù ngày mưa hay ngày nắng luôn. Đó là lý do chị mình gắn bó với các em và thương các em như con em trong nhà”.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_6

Luôn trong tình trạng lấm lem

Cô cũng nghẹn ngào khi kể về cuộc sống của các giáo viên vùng cao, những người đã hy sinh tuổi trẻ, những tiện nghi nơi phốxá để đem con chữ đến cho các em, để thắp lên niềm hy vọng về một tương lai không còn lấm lem bùn đất cho các em: “Thật tình mà nói vất vả lắm, nhất là mùa khai giảng, khi đó hầu như cô giáo nào cũng phải đi từng nhà, từng bản làng để kêu gọi mọi người cho con em đi học đi. Chị mình cũng thế! Chị mình thì ngủ tại trường luôn, điều kiện rất khắc nghiệt, nhất là vào những khi đỉnh điểm của mùa nóng hoặc mùa lạnh. Nhà chị mình cách trường 180km, mà quãng đường lại khó đi, dốc, bùn lầy nên chị mình cả tháng mới về nhà một lần”.

buc-anh-dang-yeu-bua-trua-khong-thit-cua-con-va-cau-chuyen-nghen-long-phia-sau_7

Trường nơi hẻo lánh và đường khó đi


Vậy mới thấy chúng ta quá may mắn phải không các mẹ? Và con cái chúng ta cũng vậy, vậy mà đã có những lúc chún g ta nhăn mặt vì một món ăn không hợp khẩu vị, hay bỏ bữa chỉ vì không ngon miệng. Ngoài kia, còn rất nhiều những đứa trẻ, ngay cả bữa cơm có đạm cũng là điều xa xỉ, vậy thì hà cớ gì chúng ta không nâng niu những gì ta đang có.


Từ hôm nay hãy trân quý hiện tại và những may mắn của mình nhé các mẹ.

Mẹ thông thái
BÌNH LUẬN

Tin cùng chuyên mục